H.O.T ROCk và tôi – bài viết của một thành viên
Đăng bởi ptndpro lúc Nov 05, 2009 có 0 ý kiến
Tôi không phải là Phóng Viên Pro, tôi cũng khơng phải là Thư Ký, tôi là kẻ xương nhiều, nói nhiều, yêu nhiều và ưa viết lách nhiều.
Chia tay các bạn, chia tay Phan Thiết (Hôm đó H.O.T ROCK là khách mời trong chương trình Tôi là Sinh viên diễn ra vào cuối năm 2008 tại trường PTTH Chuyên Trần Hưng Đạo tại Thành phố Phan Thiết), chiều hômm 19.1 tôi chờ hơn nửa tiếng ngồi ở công viên Yersin, nhìn ra Hồ Xuân Hương để chờ ông anh ra đón về. Ngay từ khi đặt chân xuống, tơi bỗng thấy Công viên Yersin giờ đẹp hơn hồi tơi còn ở đây, vốn nghĩ ngay “với phong cảnh này, ắt hẳn những thành phần nhí nhảnh như C.T ghẻ, A.Cảnh, Dung, Út sẽ tranh thủ chụp hình…. cháy máy…”. Và tôi bắt đầu vẽ ra 1 cảnh tượng… Nếu anh em cùng tôi xuống xe thì có lẽ giờ Anh 2 Chuồn đang thì thào 1 câu gì đó (Có thể là quỷ sứ zô ziên chăng???) v tay thì đang cầm điện thoại bấm số taxi. “Chị ấy” thì chắc đang ở đâu đĩ gần A2 và suy tính chuyện đi lại ăn uống. Cậu Phong có lẽ sẽ “thu điếu” cho ấm và không quên ngắm những cô bé má hồng trên phố. Ronaldo ở một đắng cấp cao hơn, vừa ngắm, vừa khiêng đồ, vừa phụ A2 gọi taxi… Hưng Phạm thì đương nhiên rồi, quay phim (có thể miệng lầm bầm “dữ lắm rồi ”…). Trong hoàn cảnh đó, P Nhung sẽ càm ràm “aHưng chẳng chịu khiêng đồ”… Khói thuốc của Tuấn sẽ tan vào màn sương (chứ không tan vào khói xe như cậu Phong^^), và ánh mắt của Tuấn sẽ trải ra giữa hồ, tôi đoán cậu sẽ thầm nghĩ “mấy con vịt giữa hồ sao mà… giống cô bé mình thương thế!!!” haha.
Thế còn anh Thịt Bò??? à kia rồi, có 1 chú kẹo kéo đang mở nhạc (Tú Lác chắc đang mua kẹo), thế này thì đương nhiên anh Bò đang khua tay múa chân (“rulê” & “pêđan” đôi) để nói với dân ĐL rằng… ”ta là 1 trống…er”. Mà cũng không chắc, cũng có thể anh Bò đang ngồi co ro lạnh trên ghế đá, tay móc mũi, rồi tiện thể…(không có gì khó để bạn viết tiếp). Còn đội trưởng Cơ Duyên và NS Bình chắc đang rình quay phim “phôma anh Bò cười” ở gốc cây nào đó, 2 tên này ấy lắm… Ôi, sao mình cứ bôi bác anh bạn cng lớp thế nhỉ???(cái này cậu Toàn nói với tôi). Thịt Bò, ra tết tao mời mày 1 ly cafe chăng? buồn ơi là sầu^^.
Tất cả đều chuyển động, cả thành phố hoa khi ấy chỉ có 2 cái tĩnh, 1 là cây hồng đã rụng hết lá, 2 là… K’Juynh. Tựa như 2 nốt lặng trong 1 bản Thrash Metal…
Tối hơm đó, nhà chị tôi tất niên, vì anh rể tôi ngày trước sinh hoạt trong đoàn ca múa nhạc tỉnh Lâm Đồng nên bạn đến dự cũng có vài người trong ĐCMN, khi mọi người bắt đầu vô tiệc thì (trừ tôi) tất cả đều đã ngà ngà từ độ trước rồi, thật ra bia rượu đối với tơi không có khái niệm ngon, chỉ gồm 2 loại: khó uống và không khó uống, tôi thích nhậu là vì cái không khí của nó kìa, nên trong không khí đó, tôi cảm thấy thiếu… “ấy ấy” (2 ấy-1 HOT).
Nói tiếp chuyện tất niên, nhậu…và hát… tôi chơi ngay bài Lang Thang, A.Vĩ, đội trưởng đội ca (ban đầu do anh xạo chơi, tôi cứ tưởng anh là phó trưởng đoàn CMN) cho tôi ngay 1 “vòi” vì bài hát…các anh khen bài hát hay và tôi tự hào cứ như thể tôi đang là một “nhạc sỹ” của ấy ấy vậy. Anh tôi gửi lời hỏi thăm tác giả… cao hứng tơi chơi tiếp bài hát mới của tôi, dù bài hát hơi ấy ấy, nhưng các anh vẫn… ấy… Tôi bắt đầu nổ y như mình đang là Bích Anh vậy…
Tôi cầm đt, nhắn tin cho 1 người bạn (Hoá ra 10 lần nhậu, cũng có 1 lần tôi không nhắn bậy^^) “uống rượu cần say lúc nào chẳng biết, kẻ uống rượu cần yêu bao giờ không hay”, anh nhắn lại, và tôi đã say…
Trong cơn say, giữa tiếng thông reo, tôi mơ hồ nhủ mình… chắc chắn tôi sẽ nhìn vào mắt em, chỉ để đoán xem em đang nghĩ gì khi đã nhiều lần em cùng tôi hát về nơi này…
… Và tôi ngủ.
Thế đấy, H.O.T đã ở trong tôi. Dù đi xa, tôi nhớ mỗi người theo 1 cách, nhưng khi gần, tất cả các bạn trong tôi đều là ấy ấy như nhau. Tôi mến mỗi người trong các bạn như tôi mến Nhạc Sỹ Nguyễn Bình vậy. Chúc các bạn năm mới vui vẻ!
20.1.2009
Tôi luôn thích những “tạp văn”(tạm gọi là) không có gì đặc biệt của mình có 1 chút lãng mạn trong đó, nên tôi cũng mong các bạn đừng hiểu xa hơn. Có thể tôi nói dối, nhưng đúng là tôi mong như thế.
Những tạp văn nói trên có những thuật ngữ hơi khó hiểu đối với mọi người nhưng đó là một suy nghĩ như một câu chuyện rất vui đối với những thành viên của H.O.T ROCK. Chúng tôi rất thân nhau, như anh em một nhà, dân khoa học kỹ thuật nhưng không hề kém lãng mạn trong đó
NS. NB
Bài viết khác:
Thuộc danh mục:: Others
Bình chọn:
